Sọ Quỷ (Demonic Skull / Dämonischer Schädel)
Mẫu Demonic Skull / Dämonischer Schädel kèm đế móng vuốt, phù hợp trang trí Halloween. In tốt với PLA trắng matte và Galaxy Black, cần organic support (on plate). Có thể phóng to; thu nhỏ phần sọ được nhưng cẩn thận sừng, đế thì không nên.
Mô tả
Mẫu Sọ Quỷ với Đế Chân Móng Vuốt
In trên Prusa Mk04 và Bambu A1 mini
Dùng PLA trắng matte và PLA Galaxy Black
Support: Có, organic / chỉ on plate
Scaling: Phóng to: Có
Thu nhỏ: Phần sọ – có (nhớ cẩn thận phần sừng)
Phần đế – tốt nhất là không, vì chỗ gắn có thể bị mỏng quá
Mô hình sọ quỷ với đế chân móng vuốt
In trên Prusa Mk04 và Bambu A1 mini
với PLA trắng matte và PLA Galaxy Black
Support: có organic / chỉ on plate
Scaling: phóng to có
thu nhỏ: phần sọ có (cẩn thận phần sừng)
phần đế thì hạn chế, vì ngàm/điểm treo sẽ bị mỏng quá
Nội dung tiếng Đức ở bên dưới:
Vài năm trước, tôi với một người bạn đi tới dãy Carpathians để trải nghiệm một chuyến hiking giữa thiên nhiên còn nguyên sơ. Đang hừng hực máu phiêu lưu, tụi tôi chọn một vùng hẻo lánh, nhét đồ vô balo rồi lên đường. Điểm xuất phát là một ngôi làng xinh như bước ra từ truyện cổ tích. Người dân ở đó thân thiện, hiếu khách—ít nhất là cho tới khi tụi tôi nói về kế hoạch đi bộ đường dài và cắm trại trong khu vực.
Không khí bỗng chùng xuống: dân làng trông lo lắng, có người còn khó chịu. Tụi tôi hỏi thêm thì họ kín tiếng hẳn, chỉ lầm bầm chuyện thú hoang và khách du lịch chuẩn bị không kỹ. Nhưng tụi tôi đã tìm hiểu trước và thấy mình chuẩn bị ổn. Vừa háo hức vừa có chút bất an, sáng sớm hôm sau tụi tôi xuất phát.
Hôm đó trời đẹp, vùng này gây ấn tượng bởi sự hoang dã và yên tĩnh. Tới chiều, tụi tôi dựng trại, nấu chút đồ ăn, uống một lon bia rồi chui vô lều ngủ sớm. Nhưng đêm đó mọi thứ đổi khác. Tôi giật mình thức dậy với cảm giác rờn rợn như có ai đang nhìn. Dù căng thẳng, tôi không thấy gì lạ trong bóng tối—chỉ là bóng dáng người bạn đang ngủ. Vậy mà cảm giác ngột ngạt vẫn bám riết, làm tôi gần như thức trắng.
Sáng hôm sau, tụi tôi phát hiện có thứ gì đó—hoặc ai đó—đã lục lọi trại: đồ tiếp tế vốn treo chắc trên cây giờ bị xé nát, văng tứ tung dưới đất. Chung quanh trại là những dấu chân to, trông như vết móng vuốt. Vừa sốc vừa quyết đoán, tụi tôi quyết định bỏ chuyến đi và vội quay về. Nhưng dù chắc mẩm là đang đi đúng lại đường cũ, tụi tôi nhanh chóng lạc hướng. Cả GPS lẫn la bàn đều không hoạt động, còn cây cối thì dày đặc, khó mà len qua.
Cuối cùng, tụi tôi lảo đảo ra tới một bãi trống, nơi có tàn tích của một nhà nguyện cũ. Những viên đá như đang kể một câu chuyện u ám, và dù bản năng cảnh báo, tôi vẫn không cưỡng lại được. Tôi và bạn bước qua vòm cổng đổ nát—và cảm giác như vừa bước vào một thế giới khác. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, kèm theo cảm giác mạnh mẽ rằng mình không được chào đón. Giữa căn phòng là một bệ thờ, phủ đầy những ký tự kỳ lạ. Và ở đó nó nằm: cái sọ. Dù rõ ràng đã chết từ lâu, nó vẫn như đang nhìn chòng chọc vào tôi bằng một thứ hiện diện độc ác. Như bị thôi miên, tôi tiến lại gần, thấy những đường nét gớm ghiếc trên mặt nó vặn lại thành một nụ cười hiểm. Mọi bản năng trong tôi gào lên phải quay đầu, nhưng tôi không dừng được—tôi phải chạm vào nó.
Ngay lúc tay tôi sắp chạm tới cái sọ, không gian xung quanh bắt đầu như nhịp đập, màu sắc như nhảy múa trước mắt. Người bạn hoảng hốt kéo giật tôi lại. Khi tôi loạng choạng, gương mặt cái sọ như méo đi vì giận dữ và phát ra một tiếng thét chói tai. Trong cơn hoảng loạn mù quáng, tụi tôi lao ra khỏi nhà nguyện và chạy đại vào rừng.
Khi tụi tôi về tới làng thì trời đã tối, nhưng có gì đó rất khác. Ngôi làng trông già cỗi hơn, nhà cửa xuống cấp, còn người dân thì lạnh lùng, khép kín. Không dừng lại, tụi tôi lên xe và chạy thẳng một mạch về nhà, nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi cuộc chạm trán đó.
Từ đó về sau, mỗi lần nhắm mắt là tôi lại thấy cái sọ: hàm dưới vặn vẹo, ánh nhìn giận dữ, và cặp sừng nhỏ mang dáng vẻ quỷ quyệt. Để đối mặt với nỗi sợ, tôi quyết định làm một mô hình của nó. Nhưng giờ đây, khi cái sọ treo trên tường trong góc làm việc của tôi, cái cảm giác ngột ngạt ngày xưa lại quay về ngày càng thường xuyên hơn. Thỉnh thoảng, khuya lắc khuya lơ, tôi lại nghe tiếng thì thầm khe khẽ gọi mình thêm lần nữa…
Giấy phép
Tác phẩm này được cấp phép theo
Creative Commons — Attribution — Noncommercial — Share AlikeCC-BY-NC-SA
File mô hình
Chưa có bản in nào được khoe. Hãy là người đầu tiên!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!